Người yêu ơi sao em đành đi vội
Để anh về 1 mình trong đêm tối
Ôm tim mình thét gào nỗi nhớ em
Tôi biết em là 1 cô gái đẹp
Bước vào đời bao kẻ khóc vì em.
Anh tự hỏi có chăng tình yêu đến?
Trái tim anh luôn ngóng đợi từng giờ.
Hạnh phúc - Nổi đau - đêm về- không sao ngủ.
Anh tự hỏi có chăng tình yêu đến?
Bởi vì em anh hóa kẻ dại khờ.
Miệng ngập ngừng, lời nói lại bâng quơ
Chẳng biết em có hiểu lòng anh nhung nhớ..
Tôi yêu em, và chỉ mình em thôi
Vẫn đâu đó trong tôi tia hy vọng
Nhưng làm gì khi thấy em bên người ta.
Dẫu biết rằng, đời người phải đổi thay
Dẫu biết rằng, đời người có muôn mặt
Nhưng tôi biết rằng tôi đã yêu
Yêu mình em nhưng sẽ giữ trong lòng.
Thôi em nhé! từ đây anh cất bước,
Em yên lòng vui hưởng cuộc đời vuị
Đừng buồn thương, nhớ, tiếc, ngậm ngùi,
Muôn việc thảy đều do nơi số kiếp.
_________________________________
Người đẹp:
Lấy hoa làm dung mạo
Tiếng chim làm âm thanh
Lấy trăng làm phấn
Lấy ngọc làm cốt
Băng tuyết làm da
Nước thu làm dáng nguyệt
Thi ca làm tâm hồn .
Em quen anh trong một buổi chiều hè
Hai đứa ngượng ngùng bên lan can đầy gió
Má em ửng hồng vì có điều gì đó
Vì nắng vàng nồng hay câu nói làm quen!
Những dè dặt ban đầu rồi cũng đã chợt quên
Hai đứa_ một con đường, những vòng quay nho nhỏ
Tóc em nhẹ nhàng rối vào cùng gió
Ánh mắt anh cười em vẫn tự chối lòng!
Có phải không?... Điều đó... Có phải không?
Một chút nhớ nhung ôm đầy hình bóng
Một chút bâng khuâng đợi chờ lạc lõng
Một chút xuyến xao... Một chút thế thôi...!
Cứ âm thầm thời gian vẫn lặng trôi
Em ngu ngơ và dại khờ quá đỗi
Những con đường hút dần vào bóng tối
Một chút hững hờ... Một chút chơi vơi!
Phải! có gì đâu giữa chúng ta anh ơi!
Một trò đùa vui bâng quơ cùng tiếng gió
Ta đã từng mãi đi con đường đó
Giờ giật mình em ngỡ hoá giấc mơ!
Có lẽ rằng em đã quá ngây thơ
Qua đa cảm để cuối cùng lầm lỡ
Anh đến bên đời... khẽ dừng chân.. ( em ngỡ...!)
Rồi lại lạnh lùng quay gót bước qua mau!..
Sẽ chóng lành thôi... em biết, những vết đau
Sẽ lại qua thôi những nỗi buồn em giấu
Bản tình ca nào của một thời em tấu
Cùng tiếng cười anh, cùng gió... Sẽ phôi pha!
Một mùa hè kỉ niệm đã trôi qua
Một mối tình lặng câm và mong manh đến lạ!
Em sẽ trở lại vô tư để thấy lòng yên ả,
Trở lại chính em của trước một mùa hè!...
Có những chiều như buổi chiều nay
Anh 1 mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi

Có khi nào Em chợt nhớ đến Anh

Nhớ đến ngày chúng ta cùng nhau bước
Trong trẻo quá nỗi lòng oi ả
Chút muộn phiền Anh gửi lại phố đông
Ai chợt qua có phải là Em không

Sao giống quá .... lại hình như không giống
Niềm vui đến bỗng vỡ thành bọt sóng
Mắt Anh nhìn đăm đắm phía kia đường
Anh vẫn đi trên đường phố 1 mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu Em .... và thế là tất cả
Biến hồn Anh thành cát bụi hư không
__________________
Yêu đương chỉ cũng một lời
Mà sao tan nát rã rời tim non
Giơ` đây người cũng chẳng còn
Sao tôi lại cứ mỏi mòn chờ mong ...
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Em bảo anh : em không yêu anh nữa
Anh đành lòng, anh biết nói làm sao ?
Nhưng em ơi, em nên suy nghĩ lại
Không có anh, em buồn biết chừng nào
Không có anh ai đem đôi mắt ngọc
Sáng long lanh so sánh với vì sao
Ai đem ví làn mây cùng mái tóc
Vầng trán em, ai ví với trời cao
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Thương em đôi mắt hiền hòa
Yêu em đôi mắt mặn mà dễ thương
Đêm về lòng thấy vấn vương ...
Nhớ lại đôi mắt thầm thương trong lòng !!!
-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-
Khắp vạn vật đều reo mừng tinh tú
Luật đất trời đôi lứa sẽ keo sơn ...
Không bao giờ để gối chiếc cô đơn ...
Tình sẽ đẹp muôn đời ta gắn bó !!!